Trang chủ » Tâm sự » Tâm sự số 1391

5:51 PM 24/11/2018
Tôi luôn nghĩ rằng. Khi trải qua 1 nỗi đau nào đó trog tình cảm. Thi sẽ biết trân trọng người trước mắt. Sẽ ko bỏ mặc ai đó 1 mình với tâm trạng tồi tệ. Ko làm họ tổn thương . Sẽ thật nhường nhịn nhẹ nhàng . Ko cáu gắt hay la mắng lớn tiếng. Khi tức giận tôi ko chịu nỗi bỏ ra ngoài và đứng trước cửa mà ko dám đi đâu. Vì sợ họ 1 mình. Vì sợ họ sẽ biến mất trong cái thế giới của riêng tôi. Khi họ có làm tổn thương họ có bỏ đi để tôi lại 1 mình ko quay đầu lại. Tôi vẫn cố gắng tha thứ. Vẫn cố gắng nhẹ nhàng mỗi cơn bướng của họ. Tôi biết họ phải chịu rất áp lực khi yêu tôi. Và rồi tôi luôn trong tình thế 1 mình chịu đựng mọi thứ. Đến 1 ngày tổn thương ko kiềm dc nữa tôi đã cáu gắt lớn tiếng và chạy ra đường như 1 kẻ ko còn nơi để về. Ko còn gia đình. Cái thế giới này áp lực dư luận diwx lắm. Nhiều lúc thấu họ mệt mỏi muốn buông bỏ tôi rất đau lòng .đau vì tôi sẽ mất họ và đau hơn là nhìn thấy người mình yêu mệt mỏi vì mình. Họ biết ko họ đau 1 tôi đau 10. Hạnh phúc nhé. Rời xa em là sự lựa chọn tốt nhất rồi. Bên em là ko có nhiều người thân xung quanh đâu. Bên em là thiếu thốn hơn hiện tại. Bên em là trách nhiệm là hạn chế những cuộc vui là hạn chế những ước mơ. Em cũng nên đi tiếp . Tìm 1 nơi bình yên trong lòng. Nợ mạng sống nợ tình nghĩa em ko trả được. Nhưng nợ vật chất em nhất định sẽ trả.
Views: 93 | | Rating: 0.0/0
Bình luận: 1
1 maihoangthuytien161199   (29/11/2018 1:43 AM)
Yêu nhau đừng nghỉ đến vật chất . Càng đừng nghỉ đến chuyện chia tay xong trả vật chất chứ . Tình yêu như vậy là tình yêu cây khế !

Thành viên mới có thể bình luận.
[ Đăng ký | Đăng nhập ]