Trang chủ » Tâm sự » Tâm sự số 1118

2:33 PM 01/12/2017
8x nhận ra bản thân muộn, và chưa bao giờ dám công khai. Tâm sự cũng ko dám đăng zalo hay face. Lâu rồi sợ iu, từ dạo ngã cú ngã sai lầm; đớn đau, đơn độc, trống trải, tìm sẻ chia vô vọng giữa muôn người. Rồi em đã xuất hiện. Ban đầu chỉ do ham vui, vui cho qua ngày đoạn tháng, nhưng e làm cuộc sống tôi khác đi, vui vẻ sống động hơn hẳn, dù tôi ko dám nghĩ nhìu, chỉ cần bên e vui vẻ là đủ.. Nhưng tôi đã trót nhớ e, dù ko muốn nhớ, 1 nỗi nhớ ko lí do dù thực tế tuổi tác ko phù hợp. Tôi biết mình nên an phận nhưng nỗi nhớ và sự thổn thức trong tôi như động lực vô hình vẫn đưa tôi hướng về e. Cái đêm e tỏ tình là đêm tôi ngỡ ngàng thì đêm e bảo tôi đừng thương e nữa là đêm lòng tôi tan nát. Nhưng tôi vẫn vực dậy nhanh, dửng dưng nhanh, nhưng e lúc ấm nồng lúc lạnh nhạt và nhất là ngại ngùng khi gặp tôi khiến tôi khó hiểu. Ngta nói khoảng cách xa nhất chính là lòng người, vì chúng ta cạnh nhau mỗi ngày trong cty, mà kẻ cúi mặt người quay lưng. Cuối cùng thì tay e đan tay một người khác ngay trong nhóm làm việc. Tôi ko buồn vì điều đó, tôi buồn cho bản thân mất kiểm soát. Và tôi quá ngây thơ , vô tư với tình cảm nên tự chuốc đau đớn. Mọi thứ diễn ra thật chóng vánh, e đi rồi, mọi thứ vẫn ko thể trở lại như chưa từng có gì xảy ra. Giá như tôi che giấu đi xúc cảm đó, thì e và tôi gặp nhau ko mất tự nhiên như bây giờ. Giá như tôi chậm lại và ko quá hồn nhiên thẳng thắn. Tôi từng mơ tay đan trong tay, được nép vào lòng em như e đã từng đến với tôi trong khoảnh khắc ngỡ ngàng ấy. Thực tế phũ phàng hay tình cảm e dành cho tôi ko đủ lớn? Trách đôi mình ko duyên hay trách bản thân ko biết an phận? Vội vội vàng vàng cho lòng ngẩn ngơ! The little wind! Xin gọi e như thế và chị vẫn luôn mong em được hạnh phúc!
Views: 213 | Added by: wdisneypixar | Rating: 5.0/1
Bình luận: 1
1 atmai89   (03/12/2017 1:09 PM)

Thành viên mới có thể bình luận.
[ Đăng ký | Đăng nhập ]