Trang chủ » Tâm sự
Bạn có điều thầm kín muốn bày tỏ? Hãy "Confess" tại đây, mọi người sẽ cùng chia sẻ, nhưng đảm bảo không ai biết bạn là ai,kể cả ad cũng không biết.!.
Lưu ý: Những bài đăng tìm bạn tâm sự kèm theo số zalo, đt hoặc bất kỳ thông tin liên lạc của người đăng thì ad sẽ không duyệt bài.

1 2 3 ... 40 41 »
Tôi_ một cô gái ở độ tuổi 22, không xinh đẹp nhưng dễ nhìn, không xuất sắc tuy nhiên không kém cỏi. Thoạt nhìn, ai cũng nghĩ tôi đã có người yêu hoặc có chồng sắp cưới đưa rước mỗi đêm về muộn. Nhưng không, tôi không hề có cảm xúc với đàn ông. Tôi trót yêu cô gái ấy_ dân tộc Lào, ở tận Tây Bắc xa xôi... điều khó nhất là cô ấy có gia đình và 1 đứa con trai. Chúng tôi yêu nhau trong sự cấm đoán của gia đình tôi, nhà tôi kiên quyết phản đối việc con gái yêu con gái... khổ là, gái Nam yêu gái Bắc có chồng 1 con. Tôi đứng giữa lưng chừng giữa chữ Hiếu và chữ Yêu. Bố mẹ đòi sống chết buộc tôi phải xa cô ấy. Cô ấy thì âm thầm từng ngày chờ cuộc gọi và tin nhắn của tôi. Tôi viết những dòng này khi vừa kết thúc cuộc gọi cho mẹ, với lời hứa:"Con sẽ xa cô ấy. Mẹ đừng bỏ con đi nhé". Cô nàng tôi yêu thì đang ngoan ngoãn gối đầu trong vòng tay tôi. Nhìn cô ấy và con trai đang ngủ ngoan như vậy, tôi chẳng biết sáng mai sẽ bảo sao với nàng ấy. Cô ấy đã chọn cuộc sống vất vả cùng tôi... Còn mẹ cũng đã 1 đời bạc tóc nuôi tôi khôn lớn... Trong tôi mâu thuẫn lắm....
Tôi thương mẹ- Tôi yêu mẹ con nàng. Giờ tôi phải làm sao???
Con người ta sinh ra ai mà chẳng mang trong mình cảm xúc. Trong một ngày ta có thể trải qua muôn vàn cung bậc cảm xúc khác nhau, buồn vui đan xen lẫn lộn. Nhưng rồi sẽ đọng lại trong ta những gì. Đối với những người hướng ngoại, vô tư, niềm vui sẽ lấn át nỗi buồn. Nhưng đối với những người hướng nội thì sẽ hoàn toàn trái ngược. Người ta có thể vui đó rồi buồn đó. Bởi vì trong mọi hoàn cảnh đều khiến cho người ta suy nghĩ. Để rồi tất cả dồn nén lại và vỡ ra khi màn đêm buông xuống.Người ta nói, con người tâm trạng nhất là lúc về đêm. Đêm, bầu không khí tĩnh mịch bao quanh, một sự im lặng đến nao lòng. Đêm, là lúc mà mọi cảm xúc được chôn chặt từ sâu trong lòng trỗi dậy, là khi những kỉ niệm chợt ùa về. Ban ngày ta có thể là một con người khác, vui vẻ cười đùa, trò chuyện với bất kì ai. Nhưng mỗi khi đêm về, nằm một mình trong căn phòng trống cô đơn, nhìn về một nơi nào đó sâu thăm thẳm trong phòng, rồi bất chợt hai dòng nước mắt trào ra. Những ai chất chứa nhiều tâm sự trong lòng, càng về đêm cảm xúc càng mãnh liệt. Đôi khi là sự cô đơn, đôi khi là sự nhớ nhung khắc khoải về một hình bóng luôn tồn tại trong tim, vấn vương cho một mối tình đang dang dở, và mãnh liệt hơn cả là sự đau khổ đến tột cùng, đau nhói như có ai đó bóp nghẹt trái tim mình lại. Đau nhưng không có cách nào để có thể vơi đi nỗi đau đang ngự trị trong tim ta.Ai đã từng trải qua một lần yêu thương, dù là đơn phương, dù là từ hai phía đều có chung một cảm xúc như vậy. Vì vốn dĩ nó là thứ tình cảm mà bất kì ai cũng có khi yêu, trừ khi đó là những con người vô cảm, có trái tim sắt đá, lạnh lùng đến ghê sợ.Đêm dài, và những kỉ niệm cứ kéo nhau ùa về, quẩn quanh trong trí óc, để rồi ta mệt nhoài và thiếp đi trong nước mắt. Khi ánh bình minh đầu tiên thức giấc, mọi cảm xúc cũng dần vơi đi. Và ta lại một lần nữa, gạt đi nước mắt, trang điểm cho mình một lớp mặt nạ khác, vui vẻ cười đùa như mọi ngày, cứng cỏi, mạnh mẽ để không ai phải thương hại, không ai phải lo lắng cho ta. Nhưng chẳng ai biết được, đằng sau lớp mặt nạ đó là một tâm hồn được tồn tại từ những mảnh ghép vụn vỡ.
Chẹp, hnay cái j cũng làm lần đầu: lần đầu vào website, lần đầu propose và bị từ chối ko thương tiếc! Các bạn vào an ủi mình đeeeeeeee
Tôi đã yêu... yêu một người rất nhiều hơn cả chính bản thân mình để rồi giờ tôi bất ngờ hiểu rằng những gì người ta dành cho tôi là sự thương hại.khi biết được sự thật phủ phàng tôi đau đến chết đi được nhưng chẳng hiểu sao tôi không thểnao ngừng yêu người ta.Tôi bất chấp mọi tổn thương chỉ cần được ở bên người đó.... chắc ai cũng nghĩ tôi ngốc .... có người còn bảo tôi bị điên nhưng khi bạn yêu ai đó thật lòng bạn sẽ hiểu cảm giác của tôi bây giờ.
Xin chào! Mình tên Phương, chuẩn bị bước sang tuổi 26 nhưng thành thật mà nói thì mình không có nhiều những người bạn giống như mình, mình rất ít bạn mà nếu có cũng toàn thẳng Mình tóc ngắn có một chút nam tính, một chút bánh bèo nhưng không thích được gọi bằng "anh", không ghét con trai, mình bị kích thích và thu hút cực kỳ mạnh bởi các chị hơn tuổi. Mặn mà là 2 từ để diễn tả tất cả những cảm xúc Thú thật mình đã thử yêu vài bạn nhỏ tuổi hơn nhưng kết quả là không cảm xúc Lúc mà đọc tới đây người thích sẽ nghĩ mình đặc biệt còn người ghét sẽ chê mình dở hơi, nửa mùa Hiện tại, người yêu của mình lớn hơn mình 8 tuổi, 2 đứa vẫn luôn giữ kín chuyện tình cảm. Vì cả 2 đều có trách nhiệm với công việc và gia đình mình Vì ít bạn, vì thích phụ nữ lớn tuổi và vì không thể yêu đương công khai cho nên mình rất cô đơn Cái cảm giác cô đơn không thể giết chết một con người nhưng nó làm mình không thể vui với niềm vui bình thường mà bất cứ ai cũng dễ dàng có được mà mình thì không..
AI ĐÃ TỪNG THÍCH CÔ BẠN THÂN CỦA MÌNH!! =]]]]
Kinh nghiệm khi chót thích bạn thân của bạn là đừng bày tỏ cho đến khi bạn cảm nhận được ngta cũng có tình cảm trên mức bạn bè với bạn,kiểu cảm giác kỳ lạ nẩy nở ý =]] k thì tuyệt đối là hối hận,mình đang rất hối hận,giờ thì người ta tránh mặt đủ các kiểu,ôi~~~~~
Mình là les(boy) mớikết hôn đựợc 3 tháng hơn, muốn tìm bạn tâm sự, mình đang rất buồn và mất đi phương hướng, từ khi mình sau nghỉ việc từ bên nước ngoài về đến nay đã được 1 tháng, cách 2-3 hôm là mình lại gây gỗ với vợ cho đến nay, nguyên nhân là sau ngày về Việt nam một ngày mình phát hiện lúc trứơc hàng đêm thường xuyên có một người đàn ông gọi điện thoại cho vợ nói chuyện, người này là người đàn ông vợ mình từng yêu thầm lúc còn đi học, nhưng lúc đó người đàn ông này không dòm ngó đến vợ mình, nhưng dạo gần đây họ thường liên lạc thường xuyên, mỗi cuộc gọi kéo dài 1-3 tiếng, thậm chí họ từng di chung đà Nẵng với nhau (vợ mình nói là đi cộng việc) khi biết được mình rất nóng giận và đòi chia tay, nhưng vì mình còn rất yêu cô ấy và cô ấy nói không có gì với người đàn ông đó, chỉ là bạn bè thôi và mình không có chứng cứ nào nên quyết định cho vợ mình thêm một cơ hội, mình yêu cầu cô ấy công khai hình ảnh trên truyền thông nhưng cô ấy nhất mực không làm, và nói rằng mình ép buộc cô ấy làm những điều cô ta không thích, đối với mình mình đã hoàn toàn mất hết lòng tin và sự tin tưởng , mình cảm thấy rất hoang mang, nên mình chỉ muốn làm những điều bảo vệ tình yêu của mình mà thôi, như vậy là sai? Chúng tôi quen nhau được 9 năm 5 tháng và cô ấy về Việt nam đựợc hơn 1 năm mấy sau đó quyết định đi đến kết hôn, nhưng tại sao mọi chuyện lại như vậy? Và bây giờ cô ấy nói rất sợ người ta biết và chỉ trỏ cô ta là les, xin hãy cho tôi lời khuyên tôi nên làm gì.
Tôi tự biết mình là một người vô tâm, lạnh nhạt. Sự dịu dàng không thích hợp với tôi. Tôi yêu các cô gái, nhưng dù là ai cũng thực sự quá dịu dàng. Dịu dàng đến ngạt thở, đến mức tôi tự thấy mình xấu xa so với họ. Không muốn tiếp cận, lại không thể sống thiếu. Không biết đâu đó có người phù hợp với mình không? Một người mạnh mẽ đủ để tôi cảm thấy không bứt rứt mà đáp trả? Cả bản thân tôi cũng không thể hiểu nổi mình.
Trong lớp em có một người bạn nữ, ấn tượng đầu tiên của em về bạn ấy là rất tốt, bạn ấy học rất giỏi, trông bạn ấy rất mạnh mẽ và có tính cách ngoại hình giống con trai. Lúc đầu nhìn sơ qua em còn tưởng bạn ấy là les nhưng qua một thời gian điều tra thì điều đó đúng là sự thật. Bản thân em là một người con gái nhưng khi quen con trai thì lại không có cảm giác gì cả, đôi lúc thì lại cảm thấy cực kì kinh tởm, em đã chia sẻ cho vài người bạn và sau một thời gian em đã nhận định một cách chính xác rằng em là les và em không có cảm giác với con trai. Nhưng không biết vì sao cái tin ấy bị mấy đứa bạn em nói ra ngoài và lọt vào tai của người bạn nữ ấy. Qua ngày hôm sau, bạn ấy gặp em thì cứ nhìn em mãi, làm gì hay đi đâu cũng nhìn em chằm chằm, em biết điều đó và quay lại nhìn thì bạn ấy vẫn cứ nhìn, ánh mắt ấy làm em cảm thấy rất khó chịu trong người. Vài ngày kế nữa, bạn ấy đột nhiên chủ động nhắn tin cho em, hỏi em về vài thứ và cứ thế hai đứa nói chuyện và dùng những từ ngữ rất thân mật, không những vậy mỗi lúc tan học hay ra chơi bạn ấy đều đi kế sát bên em giống như muốn tiếp cận đụng chạm em ấy. Có một lần em phát hiện bạn ấy theo dõi em thì em quay mặt lại nhìn tới nhìn lui thế là chạm đến ánh nhìn của bạn ấy, lúc đó em rất ngại nên làm bộ quay mặt đi chỗ khác làm bộ đang kiếm ai đó, bạn ấy cũng hỏi là em đang đợi ai hay sao, em nói là đợi bạn rồi lúc đó ngại quá nên kiếm cớ lờ đi chỗ khác luôn. Em không biết bạn ấy tại sao lại có những hành động quá khích và thân mật như vậy, không biết có phải bạn ấy thích em hay muốn thả thính em hay không ai có thể cho em lời khuyên được không ạ.
Tôi là sbc 25 tuổi rồi. Đang cảm thấy vô vị lạc lõng không muốn nói chuyện và lười trả lời những người mình không đặt trong lòng. Nói tôi ích kỉ hay chảnh cũng được. Vì ko gợi nỗi chuyện vs ngừoi mà mình không quan tâm. Chỉ muốn tìm được ngừoi có thể là tôi cảm thấy bùng cháy cảm xúc của tình :)