Trang chủ » Tâm sự
Bạn có điều thầm kín muốn bày tỏ? Hãy "Confess" tại đây, mọi người sẽ cùng chia sẻ, nhưng đảm bảo không ai biết bạn là ai,kể cả ad cũng không biết.!.
Lưu ý: Những bài đăng tìm bạn tâm sự kèm theo số zalo, đt hoặc bất kỳ thông tin liên lạc của người đăng thì ad sẽ không duyệt bài.

1 2 3 ... 47 48 »
Người con gái hiện tại tôi đang có cũng giống như bao cô gái khác, xuất hiện tình cờ và dõi theo tôi trên fb. Biết và nói chuyện cũng đc vài tháng và chính thức yêu nhau chỉ gần đây thôi!, nhưng mà có vài điều tôi luôn tự thấy mệt mỏi vì cô ấy bảo tôi là người đầu tiên nên việc đấy phải chịu trách nhiệm. Tôi ko phải là đàn ông ,càng ko phải là người ko chịu những gì đã làm nhưng ngay từ phút đầu tiên cô ấy đã lừa dối tôi các bạn ạ, tôi chẳng phải tình đầu tiên lại càng chẳng phải người có được sự nguyên vẹn trong con người cô ấy vì trên fb tôi nhìn thấy những dòng stt cũ kỉ diễn tả những trạng thái âu yếm và còn có những tấm ảnh ngọt ngào. Tôi muốn hỏi ngay vì sao cô ấy lại gạt tôi nhưng tôi lại im lặng,kiềm nén nỗi đau vào trong lòng. Ở bên tôi cô ấy lúc nào cũng tỏ ra đáng yêu, tôi chẳng thể nổi giận vì chẳng biết bắt đầu từ đâu cả. Giây phút đầu tiên cô ấy ôm tôi trong khi tôi chẳng dám thể hiện vì tôi tôn trọng người con gái mà tôi chọn, tôi muốn kéo dài tình yêu đó lâu hơn cho đến khi nào đã sẵn sàng thì mọi chuyện ko như tôi nghĩ, đúng hơn là gài hàng ngay từ lúc đầu. Tôi ko giống đàn ông ko có kinh nghiệm lại chẳng thể nào kiểm chứng, cái cô ấy đã tạo ra những câu chuyện ko thật làm tôi tin đấy là niềm may mắn trong đời. Có lúc cổ bảo tôi ko có quyền ghen tuông và bắt cổ phải quên đi người cũ, vì đó là người khiến cô ấy cảm kích. tôi nghe mà đau lòng quá, là người yêu hiện tại nhưng thỉnh thoảng vẫn cứ phải nghe và đọc những trạng thái về tình cũ. Là do tôi quá mềm lòng hay là do cô ấy đúng khi có quyền nhớ về người đó. Bây giờ tôi phải sống cùng gia đình nên việc come out cũng rất khó khăn, mỗi tuần xong việc tôi chạy thăm cô ấy có lúc tưởng chừng như tôi gục ngã, đường thì xa mà đâu phải lúc nào tôi cũng có đủ sức khỏe để chờ đợi .Tôi ko ngại việc đấy, thế nhưng tôi chẳng biết nên chờ đến bao giờ để cô ấy toàn tâm để ở bên cạnh tôi. Tôi có nên tiếp tục rộng lượng làm cái bóng để cô ấy quên đi người cũ ko hay tôi phải làm rỏ vấn đề để tìm ra con đường mới cho chính bản thân mình, hiện tại mình quá mệt mỏi vì phải cố gắng chịu đựng việc là người đầu tiên mỗi khi nghe thốt ra cấu đó là mình khó chịu lắm, cảm giác như giả tạo có mùi vị thật khó diễn tả các bạn ạ!
Mình đang trải qua mối tình gần 10 năm. Suốt thời gian qua mình luôn phải giấu gia đình bạn bè vì mình biết ba mẹ sẽ không chịu được cú sốc này. Mình là con một, gđ luôn đặt hết kỳ vọng và tự hào về mình. Vì vậy lâu nay mình phải trốn tránh và sống ở nước ngoài mặc dù rất muốn ở cạnh ba mẹ. Mình biết bí bật này có lẽ sẽ theo mình đến cuối cuộc đời. Nhiều lúc mình nghĩ đến cái chết vì tin rằng cả đời mình sẽ không bao giờ được sống thật với bản thân, được ba mẹ chấp nhận. Chắc là nhiều người sẽ nói phải dũng cảm come out nhưng mình sợ phải phá vỡ gđ này, mình nghe cách ba mẹ kể về bạn bè có con come out và biết rõ ba mẹ sẽ không bao giờ chấp nhận được. Mình ko biết có thể giấu chuyện này được tới khi nào, nhiều lúc giận người yêu cũng ko thể tâm sự với bạn thân. Mình sắp 30 và gđ bắt đầu lo lắng nhiều... sắp tới ngoài việc trốn tránh ở nước ngoài thì mình chẳng biết làm sao hết. Mình chia sẻ ở đây vì không biết có bao nhiêu người đang chịu hoàn cảnh như mình.
Mình yêu được gần 4 năm. Tình cảm mình dành cho her vẫn không đổi. Tuy nhiên những năm gần đây mình có cảm giác không còn được quan tâm như trước. Hiện tại mình không biết mối quan hệ này gọi là gì, xxx thì 1 năm đếm trên đầu ngón tay, người ấy nói là không hứng thú chuyện đó, mình lúc nào cũng là người chủ động, nếu có xảy ra thì her chỉ nằm đơ đó. Ngay cả hôn mình cũng thường xuyên phải chủ động mặc dù mình luôn nói rõ mong muốn. Người ấy mê công việc lắm, 2 đứa không ở gần, her nói bận nên chỉ gọi vài lần/ tuần, có khi cả tháng mới thấy, nhắn tin thì seen không trả lời hoặc trả lời qua loa trừ khi mình đặt câu hỏi, thỉnh thoảng gặp nhau thì her cũng hay nghĩ tới công việc trong lúc đi chơi với mình. Mình hiểu her mê công việc, và tin chắc her hoàn toàn chung thuỷ nhưng càng ngày mình càng thấy tủi thân trong mối quan hệ này. Trước đây mình được theo đuổi, được chiều chuộng lắm, nhưng càng yêu lâu mình thấy đánh mất sự gần gũi như ban đầu. Mình cũng thẳng thắng nêu rõ quan điểm, mình cần gì, muốn gì, mình chỉ muốn cảm giác được yêu. Mỗi lần vậy her lại xin lỗi và hứa sửa sai, được vài bữa thì đâu lại vào đấy. Mình biết 2 đứa còn yêu nhau nhưng dường như mình không còn là thứ người đó muốn, và người đó cũng không đáp ứng nhu cầu của mình được. Mình không biết có nên kết thúc mối quan hệ này không. Nghĩ tới việc chấm dứt mình đã đau khổ rồi, cứ vậy mình đã cố gắng mấy năm mà chưa biết làm sao. Mỗi giây mỗi phút mình đều nghĩ tới người đó, nghĩ về quá khứ vui vẻ. Mình mong người đó sẽ thay đổi nhưng càng yêu chỉ càng thấy cô đơn trong tình yêu này. Mình phải làm sao đây?
Không biết mình đang ở giới tính nào. Đầu tâm sự mình thật sự xin lỗi mọi người nếu mình lỡ làm ai đó buồn nhá.
Mình xin kể về 1 câu chuyên của mình như thế này nhá,
Bạn mình xinh ra và lớn lên tại Sài Gòn nới đất chật người đông mà con người mình lúc nào cũng cảm thấy cô đơn. Nhiều lúc nó nói lúc nào cũng cảm thấy cô đơn ngay cả khi đang ở bên gia đình.
Câu chuyện của nó chắc phải bắt đầu từ mối tình đâu tiên vs người con trai mà nó đã dành cả tuổi thanh xuân vào nó. Khi đó gia đinh hai bên đều cấm cản khi 2 đứa ko học hành làm phục vụ nhà hành. Nhưng lúc nào nó cũng nghĩ về người con trai đó và dành những gì tốt đẹp cho người đó. Yêu nhau gần 5 năm thì cuộc tình đó đã chấm dứt nó bắt đầu lại việc học hành để chứng tỏ cho người kia biết rằng họ đã sai lầm khi dũ bỏ nó. Thi đỗ vào trường Ngân hàng cũng là lúc nó bước vào cuộc sống vô cùng vất vả vừa đi học vừa đi làm. Tưởng mọi chuyện sẽ như ý muốn của nó thì bỗng dưng trên facebook của một người xa lạ kia xuất hiện hình anh của 1 chú rể nhưng cô dâu ko phải là nó. Nó rất buồn tuyệt vọng và bắt đầu lao vào công việc và học hành. Kết quả học tập tốt nó đã nhận được học bổng đi học 3 năm ở nước ngoài.
Trong 3 năm đó cũng là lúc nó gặp em nhỏ hơn nó 1 tuổi. Mới đầu hai đứa ở chung nhà nên rất hay tâm sự cho vs. Dần dần nó đã bắt đầu nảy xinh tình cảm. Một ngày nọ nó đã vô cùng hạnh phúc khi được e cầu hôn và cũng là lúc nó thay đổi lại cách sưng hô "Anh" nghe hơi kì nhưng rồi cũng quen. Hai đứa rất hạnh phúc bên nhau công khai tình cảm cho bạn bè của nhau biết. Nhưng 1 bi kịch lại đến. Nó học xong về nước hai đứa bước vào một cuộc tình yêu xa đẫm nước mắt kéo dài thêm 1 năm nữa. Trong 1 năm đó hai đứa tối nào cũng nói chuyện vs nhau qua facetime cả tiếng đồng hồ "Anh" đã về thăm nhà nó và đi chơi khá nhiều lần nhưng dút cuộc vẫn chấm dứt. Nó buồn lắm.
Trong lúc xa "Anh" nó đã được người nhà giới thiệu cho 1 người con trai. Đó là người hiền lành và rất được lòng bố mẹ bạn mình. Mới đầu là những mẩu tin nhắn cho qua chuyện, sau dần dần nó đã quen với việc phải nhắn tin vs người con trai mới. Tình cảm bắt đầu khi hai đứa đi chơi chung. Nó có thai nhưng cái thai đó đã sảy khi tròn 6 tuần. Buồn, Stress... nhưng nó có Người kia bên canh nên đã vượt qua. Sau đó 2 đứa lại quyết định sống chung với nhau. Sảy thai lần 2 làm nó và người kia thật sự hong mang. Cái buồn này chưa hết thì cái buồn kia lại tới. Người kia trong lúc tình cờ mở latop của bạn mình đã nhìn thấy những bức ảnh mà nó và "Anh" chụp. Người kia đã vô cùng sock khi biết nó đã có khoảng thời gian như vậy. Và Người kia cho rằng việc bạn mình rồi sẽ yêu một người con gái khác
Bạn mình giờ rất hoang mang khi nghe ngươi kia nói rồi sẽ quay lại yêu người con gái khác.
Các bạn nghĩ liệu bạn mình có thể nào quay lại được ko.
Mình 25 tuổi, hiện ở Hà Nội, biết mình là Bi từ 5 năm trước. Tính cách khá khép kín, từng sống không mục đích, an phận. Mình có chơi một game server Trung Quốc, sau đó gặp chị. Chị là người Trung, hơn mình 4 tuổi. Mình Cự Giải, chị sư Tử. Quen nhau do chị theo đuổi mình, cũng không hiểu chị đã làm gì mà một đứa có phương châm không yêu qua mạng như mình lại chấp nhận một mối quan hệ xa vời như thế. Trong thời gian quen thì cãi nhau khá nhiều, cũng do bất đồng ngôn ngữ, hơn nữa do mình từ bé đã sống trong môi trường đặc thù, chịu nhiều tổn thương nên tính cách rất tiêu cực. Chị thì trước giờ toàn yêu người lớn hơn, nên cũng không có thói quen nhường nhịn. Yêu nhau được 7 tháng, mới chia tay 1 tháng, vì chị mới hợp tác làm ăn với bạn, chung vốn mở công ty, rất áp lực. Mình cũng biết thế, mình ko trách móc hờn giận gì, nhưng có vẻ chị chịu không nổi, không muốn quan tâm đến chuyện khác nữa. Đề nghị dừng là chị. Mình cũng chấp nhập thôi, đáng lẽ cũng ko có gì to tát khi chị nói nyc của chị quay lại, nói ko yêu được ng khác. Tuy chị có nói chị sẽ ko quay lại vs ng đó, nhưng mình tổn thương lắm. Trước đó vốn là kế hoạch cho mình sang trung theo diện du học, vì mình bỏ năm cuối đại học, sau đó vì sự chủ quan của mình nên vướng mắc giấy tờ. Mình thì vẫn yêu chị, và muốn kết hôn với chị. Mình chưa từng muốn ở bên ai đến thế, thậm chí mình còn từ bỏ kế hoạch ngoài 28t mới lấy chồng của mình. Có thể nói chị là ngoại lệ to lớn nhất của mình từ xưa đến nay. Mình đến giờ vẫn ko dứt bỏ, ko phải vì quá yếu đuối ko dứt bỏ đc. Mà mình sợ mình đi rồi, ko ai hằng ngày động viên chị, nên mình vẫn chịu đau ở lại, mặc dù hi vọng rồi thất vọng nó hành hạ mình mỗi lúc. Chị thì hay nói mình quên chị đi, lần gần đây nhất mình đồng ý với chị rồi,(nhưng mình giả vờ thôi), sau lại thấy chị đăng status đại ý người ta dễ dàng từ bỏ vì ko yêu mình nhiều, khổ lắm ;)))). Mình đang cố gắng kiếm tiền để năm sau sang Trung gặp chị. Mà nó hơi xa xôi quá. Mình có nên tiếp tục chờ đợi như thế này ko, mình ko ngại chờ, ko ngại phải cưa chị, nhưng mình sợ nếu chị sau này ko bao giờ cho mình cơ hội nữa. Mình hoang mang vô cùng, và cũng rất áp lực. Mới đi xa về nên công việc ko đâu vào đâu, ko biết bao giờ mới kiếm đủ số tiền mình cần. Mệt mỏi quá. Mình cần lời khuyên của mọi người. Cám ơn mọi người.
Tôi lỡ yêu thầm cô giáo lớp mk. Tôi thực sự yêu cô lắm ! Tôi còn tặng cho cô chiếc vòng cặp. Đôi lúc tôi cảm thấy hạnh phúc khi cô nở 1 nụ cười tỏa nắng, cảm thấy ấm áp khi cô quan tâm tôi. Mỗi lần tới tiết học của cô, tôi đều chăm chú nghe cô giảng bài và nở 1 nụ cười vs cô mà ko rõ lý do. Tôi cứ như bị cô hút hồn, lúc nào cx ko rời mắt khỏi cô. Mọi hành động,lời nói, hay từng cử chỉ nhỏ nhất của cô tôi đều rõ. Đôi khi cô có những hành động ngốc nghếch đến đáng yêu làm tôi như say 1 ly rượu nho. Tôi chỉ ước những khoảnh khắc đó ko bao h kết thúc. Tôi rất muốn nói ra tình cảm của mk dành cho cô. Nhưng tôi sợ lúc đó cô sẽ xa lánh tôi, ko còn yêu quý tôi như trước nữa, thậm chí còn kinh tởm tôi ! Đó ko phải điều đáng sợ nhất. Mà nỗi sợ kinh khủng của tôi là năm cuối cấp 2. Tôi sẽ phải chia tay vs mọi người và phải xa cô. Lúc đó tôi sẽ phải nói ra tình cảm cx mk, và phải nghe câu trả lời của cô. Chắc lúc đó tôi sẽ khóc mất. Vì tôi yêu cô, ko muốn phải xa cô ! Càng ko muốn để mất cô. Giờ tôi ko bt làm cách nào ngoài vc âm thầm lặng lẽ quan tâm, bảo vệ cô. Nhưng vì tốt cho cô nên tôi chỉ có thể đứng từ xa chúc cô hạnh phúc. Và ko muốn cô quay đầu lại. Muốn cô tiếp tục tiến về phía trước. Em yêu cô!
Mình không thích kết hôn, hay yêu đương trưởng thành. Mình chỉ thích làm cô bé hiền lành tốt bụng, xinh xắn đáng yêu.
Đã 24 tuổi rồi nhưng mình vẫn luôn hy vọng có thể gặp hoặc trở thành cô tiên trong trắng, được vô tư chơi đùa như em bé và làm nhiều điều tốt đẹp vui tươi.
Mình không phân biệt giới tính, miễn là cùng chung sở thích. Thích sự nữ tính dể thương của cô bé nhỏ xinh chứ không phải là đam mê nghiện sex ướt át mặn nồng, cũng chẳng phải là sự ẻo lả quá điệu đà của quý cô hay lại nhỏng nhẻo vòi vĩnh gây khó chịu cho người khác. Mình thích sự đơn giản của trẻ con. Thích động vật hiền lành, hoa và cỏ dại xinh, thích mây bay, bầu trời xanh trong, nắng vàng gió mát. Thích những đám mây giông và bầu trời ngàn sao lung linh kỳ vĩ.
Đôi lúc mình lại thích sấm sét, gió bão, mưa giông và những điều lớn lao mạnh mẽ. Có lẻ do cơ thể mình lớn rồi nên thỉnh thoảng mình thấy cần và thích mây mưa ướt át một chút, nhẹ nhàng và chỉ một chút thôi nhé. Lúc ấy mình như con quỹ nhỏ, nhưng chẵng muốn làm hại ai bao giờ.
Gia đình, bạn bè người thân dạo này lại thúc dục mình kiếm người yêu cưới cho rồi mà sinh con đẻ cái. Có cháu cho bố mẹ vui và đề phòng sau này già không ai lo. Hoy, thế giới này lắm điều khổ đau, sinh ra đã khóc, chiến tranh bệnh tật tai nạn chực chờ, bon chen mánh khóe gian lận đủ điều, thương con đâu nở buột con sống trong thế giới điên đảo hiểm độc này, sướng ít khổ nhiều.
Mình chỉ muốn nhận con nuôi mà thôi. Mình sẽ sẵn sàng mua những chiếc váy dễ thương nếu con trai của mình thích và phong cách mạnh mẽ nếu con gái mình muốn, miễn là hiền lành và thân thiện. Sự bảo thủ, tự phụ, tôn thờ mù quáng đã phá hoại biết bao nhiêu hạnh phúc và tình thương thuần khiết. Và sẽ gây nguy hiểm cho bất cứ ai sống hiền lành vô tư. Mình hiện tại trong thế giới này cũng chỉ như bông hoa mỏng manh trước gió bão. Đã nhiều bông hoa rách tả tơi trong quá khứ và vẫn còn nhiều bông hoa khác sắp tương tự.
Mong là chúng mình sẽ tạo ra các cộng đồng cởi mở thân thiện hơn, chung sống trong một thế giới đẹp hơn. Chỉ cần chúng mình đoàn kết giúp đở nhau, sống gần nhau.
Đọc nhiều, biết nhiều, chứng kiến nhiều và cảm nhận nhiều thành ra bây giờ trong lòng dấy lên một loại "dị ứng". Dị ứng cả trai lẫn gái và cả chính bản thân mình. Đôi khi mình không muốn mình là ai cả. Mình ghét khi có sự phân biệt giữa trai và gái. Sự phân biệt ấy là một rào cản vô hình cản trở mình khi mình muốn làm một việc gì đó táo bạo có chừng mực (VD: Cởi trần đối với con trai thì được đối với con gái thì không :); còn đối với mình thì thấy bình thường, mặc hay không mặc cũng vậy à).
Sinh ra ko được trọn vẹn như bao người đả làm cho bản thân tôi cảm thấy tự ti rất nhiều...đến khi tôi sống thật với cảm xúc cua minh la được quen con gái thì tôi lại càng đau khỗ hơn khi có qua nhiều trắc trở và tan vỡ ..vốn sống tình cảm và thiếu tinh thương từ nhỏ nên tôi de bi thương tổn hơn. Tôi luỵ tình và yêu hết mình..điều j cũng thật thà cả. Nhưng người ta chỉ nhìn toi và cuoi rồi bảo mi yếu đuối quá và trong mắt họ toi ko đáng để yêu Họ chỉ xem tôi là trạm dừng chân đến rồi đi chóng vánh ..họ đâu biết tôi đả yêu họ ntn..họ chỉ yêu bản thân họ thôi ..chưa bao giờ họ ngỉ cho tôi 1 lần
Cứ tưởng đã là nơi dừng chân nơi mà ta có thể ko pải lo ngĩ gì thì củng là lúc người cho ta bít như thế nào gọi là lòng người thay đổi.Xót xa này đớn đau này tổn thương này người dành cho ta,ngta nói " khi bình yên người ta thường qên những lời thề trong giông bão" thấm thía lắm người à.!