Trang chủ » Tâm sự
Bạn có điều thầm kín muốn bày tỏ? Hãy "Confess" tại đây, mọi người sẽ cùng chia sẻ, nhưng đảm bảo không ai biết bạn là ai,kể cả ad cũng không biết.!.
Lưu ý: Những bài đăng tìm bạn tâm sự kèm theo số zalo, đt hoặc bất kỳ thông tin liên lạc của người đăng thì ad sẽ không duyệt bài.

1 2 3 ... 43 44 »
Thương một người không thương mình có đáng hay ko? Có lẽ là đáng giá, vì mình muốn thế, ko thể yêu cầu người khác thương lại mình vì mình thương người ta. Mong rằng khi e gặp được đúng người, đúng thời điểm, e sẽ biết trân trọng người đó. T vẫn nhớ tới e, nhưng t sẽ cố gắng để nó là những thứ đẹp đẽ nhất t nghĩ về e. Chúc e có đủ nỗi đau để biết yêu quý những hp dù là nhỏ nhất, đủ cô đơn để biết được người khác đã từng quan tâm mình thế nào, đủ những cơn mưa để biết yêu quý ánh mặt trời. Chúc e hp, em gái mưa
Đọc những dòng tâm sự của mọi người mới thấy thứ tình yêu này sao khó tìm và mong manh quá vậy.
Tôi và em quen và yêu nhau hơn 2 năm, tôi thuộc tuýp người quan tâm và thể hiện bằng hành động. Yêu em điên cuồng, quan tâm chăm sóc cho em từng bữa ăn giấc ngủ, từng cử chỉ hành động từng suy nghĩ tôi đều dành cho em. Lúc em đau tôi ở bên chăm sóc, lo lắng từng chút một, nhưng khi tôi đau ốm em chỉ hỏi thăm bâng quơ vài câu, suốt ngày chăm chú vào điện thoại và chưa bao giờ tôi được biết em nói chuyện với ai, tôi chưa bao giờ được đụng vào điện thoại của em, nếu lỡ tôi biết mật khẩu em sẽ đổi ngay, có lúc không chịu đựng được nữa tôi muốn được xem zalo thì em ngay lập tức xóa zalo. Có lúc tôi còn đọc được tin nhắn em tán tỉnh người khác, gửi ảnh cho người khác, tôi hỏi em tại sao thì em bảo bởi vì bản chất lăng nhăng. Em không muốn tôi gặp gỡ bạn bè, tôi sợ em buồn nên dần dần cũng không còn đứa bạn nào còn em thì ngày đêm đi với người này người kia bởi vì muốn kiếm tiền, em nói em không làm gì sai trái, em chỉ chở người ta đi chơi, đi ăn với người ta...thậm chí có lúc em còn đưa hai người đàn ông về nhà và một người phụ nữ, như kiểu hai cặp và em nói rằng sẽ đi qua đêm, em nói rằng sẽ không ngủ chung, và sau đó còn nhiều lần như vậy nữa. Em là tuýp người chỉ muốn sống đầy đủ, sung túc, tôi biết tôi hiểu và điều đó không có gì sai. Tôi làm việc và cố gắng kinh doanh để lo cho em cho gia đình của em nhưng cũng có lúc thất bại và tất cả là do lỗi của tôi.
Tôi tự hỏi tại sao tôi lại nhu nhược đến mức như vậy....
Tình yêu à, có lẽ nó không bao giờ đến với tôi.
Mình là gái thẳng ,nhưng mình lúc nào cũng có cảm giác thích các chị lớn tuổi ,thật sự ko biết nói sao nữa ...vậy đó có phải les ko ạ
Tình yêu là thứ gì đó mơ hồ. Chỉ cần 1s suy nghĩ tiêu cực thôi là sẽ cảm thấy sụp đổ. Mọi thứ dường như k đứng về phía tôi . Căng thẳng, mệt mỏi, trống rỗng, cảm giác xa lạ ....từ trong suy nghĩ đến hành động khiến mỗi lần nhắm mắt như tra tấn, đau đầu vì những suy nghĩ mà thể giải toả vs ai đó vì sợ mất ng đó ty đó. Giữ hay từ bỏ "❤️"
Khi tôi yêu em toi toàn tâm hết với em, và rồi khi em bỏ tôi nhìn lại tôi không có 1 người bạn nào cả, tôi buồn tôi ko biết tâm sự cùng ai, cung chẳng ai chia sẽ cùng tôi. Giờ toi mới hiểu ra vì mình quá tôn thờ em đến nỗi 1 người bạn cũng ko có....Tôi thèm khát có 1 người bạn thân luac này đê tôi có thể chia sẽ tâm sự , cô đơn quá trống trãi quá... sống hết mình cho 1 tình yêu để rồi bơ vơ giữa dòng đời!!
5 năm hơn rồi, em đã quên mất cảm giác lúc đó đã yêu điên cuồng đến thế nào nhưng lại ko quên được cảm giác đau đớn, tủi thân mà chị mang đến cho em. Lâu lâu em vẫn nhìn chị qua hình viber, biết chị thường xuyên update pix, chị vẫn vậy dù hơn 5 năm đã trôi qua. Đôi khi vẫn 1 câu hỏi như cũ cứ xuất hiện trong đầu em: chị có bao giờ nghĩ đến em, chỉ là nghĩ mà ko phải là nhớ? Em nhớ như in cảm giác em chờ chị vật vả đến 4am, có nhắn chị nhớ cho em hay tin, ngủ gật cũng giật mình chỉ để nhận đc tin nhắn báo từ chị rằng mọi thứ vẫn ổn. Vậy mà chị ko nhớ đã hứa với em và đi cùng người ấy đi ăn. Em từng ngồi mỏi mòn chờ reply của chị trong khi biết chị đang trò chuyện cùng những người bạn nhưng ko nhắn 1 lời cho em. Em từng khóc và muốn phát điên, chỉ muốn đi đâu đó trong vô định khi phát hiện ra sự thật đau lòng. Những gì đã xảy ra khiến tim em đau, nước mắt em rơi nhưng chỉ cần chị dành 1 chút xíu quan tâm thôi em lại trở lại trạng thái vui mừng như trẩy hội vậy. Em yêu đến hèn mọn, ko còn tự tôn của chính mình. Bây giờ nghĩ lại thật tội nghiệp cho bản thân em lúc ấy. Có lúc đã tưởng mình ko còn có thể tiếp tục sống đc nữa. Đơn giản bởi vì chị ko thuộc về em nên dù em có cố gắng bao nhiêu cũng ko thể để được có lúc chị cần/muốn em. Em đã buông tay nhưng cảm xúc vẫn chưa buông được. Có lẽ em sợ bị tổn thương thêm 1 lần như vậy trong đời nữa nên trái tim tự nó đã phong bế lại, ko thể yêu được nữa. Em nhạy cảm, ai quan tâm mình dù ít em vẫn có thể cảm nhận được và em chưa bao giờ cảm nhận được chị đã từng có lúc thật lòng yêu thương em :(
Kết thúc 1 ngày và chẳng có ai để nói chuyện. Saigon27062018.
Chào mọi người, tôi băn khăn với chính mình không rõ mình như thế nào, thường xuyên có cảm giác muốn ôm và tâm sự với bạn nữ, nhưng thật sự từ khi lớn lên có bạn thân tôi lại ko làm điều gì với bạn ấy, do tâm lý tôi chăng, tôi cũng thích nam giới , lại ham muốn biết về nữ giới, xem phim về giới less bình thường . Tôi muốn được chia sẻ các bạn có thể nói tôi biết vậy là có giới tính less ko ạ! Cám ơn mọi người^^
Hôm nay tôi buồn, có thể nói là rất buồn...
Không biết phải nói từ đâu và nói thế nào để tống khứ hết những cảm xúc trong tôi hiện tại..E và tôi yêu nhau, thương nhau là thế nhưng có lẽ em chưa sẵn sàng cho một tình yêu thật sự. Em luôn mong muốn ở tôi sự yêu thương, quan tâm, lo lắng và còn nhiều thứ khác nữa, những yêu cầu của em tôi đều làm hết để em được vui và bớt đi những chuyện cãi vã, giận hờn không đáng có..Thế mà, em vẫn chưa cho là đủ và dường như với em đó cũng chỉ là chuyện bình thường, chắc em muốn cái lớn hơn nữa chăng?
Em không phải là người xấu, tôi biết điều đó..nhưng em không thật hoàn hảo để là một người vợ.
Tình yêu của chúng tôi đến bất ngờ và có khoảng thời gian đã bị dìm trong bóng tối..Tìm lại được nhau giữa biển người cứ ngỡ sẽ yêu quý và trân trọng nhưng sau gần 2 năm bên nhau em chỉ cho tôi một cảm giác "HOANG MANG".
Tối qua, vì nhớ em nên tôi đã không ngại đường xa, đêm tối chạy đến tận nhà em chỉ mong được ở gần em cho thoả nhớ thương..Ấy vậy mà, em cho tôi có cảm giác sự có mặt của tôi làm em lo sợ điều gì đó từ gia đình em vậy, tuy em cũng đã nói không và nêu ra những lý do biện minh cho thái độ của em nhưng nó vẫn không thể thuyết phục tôi được và tôi đó cũng chỉ là "BIỆN MINH"
Tôi và em đã cãi nhau giữa đêm khuya vì nhiều lý do, nhiều chuyện đan xen và chuyện gì đến cũng đến. Sau những mâu thuẫn và những ồn ào rốt cuộc em lại nói "Tôi nói vậy, bây giờ anh muốn giữ hay buông thì tuỳ, tôi cũng mệt mỏi lắm rồi..." và dĩ nhiên còn vài chữ sau đó nữa nhưng tai tôi đã không còn có thể nghe thấy được gì nữa, tim tôi như thắt lại...vụn vỡ................................
"Tôi cũng sẽ buông em như đã từng buông để em về với gia đình vậy?" - đó là câu nói sao vài giây tôi ngưng thở vì câu nói của em..tôi thật sự buông. Cảm giác trống rỗng và đau lòng bao trùm lấy tôi từ giây phút ấy.. Tôi bỏ về ngay trong đêm nhưng em đã cố níu tôi ở lại vì cũng gần 1giờ sáng, sau những tiếng khóc nức nở của em, tôi ở lại để em được yên tâm và nằm ngủ. Chẳng ai nói với ai lời nào, chúng tôi đã khóc đến sưng cả mắt suốt đêm. Chưa bao giờ tôi cảm thấy giấc ngủ của tôi dài đến thế khi ở cạnh em, chỉ có 4 tiếng đồng hồ nhưng tôi cứ ngỡ là 40 tiếng, đêm như dài hơn rất nhiều chắc để chúng tôi cảm nhận hết bầu không khí nặng nề và cũng để chúng tôi nhìn lại về tình cảm của nhau...
Sáng ra tôi dẫn xe và không nhìn đến em dù chỉ 1 lần, tôi cũng chỉ nói qua loa "Anh về nhé" thế thôi và rồi chạy 1 mạch về chỗ làm cách đó vài chục cây số..đoạn dường cũng trở nên dài hơn..không biết vì sao tôi cần đến gần 2 giờ đồng hồ mới về được đến nơi dù chỉ có 62Km
Có lẽ tôi sẽ buông tay em thật..để em tự do và tìm cho em một người thích hợp làm chồng hơn tôi..Tạm biệt em - người đã từng là vợ của tôi...................................................................
Hạnh phúc thì chưa thấy, bạn thì nhìu nhưng trị kỷ chưa gặp. Lúc buồn ko bít tâm sự vs ai. Thôi thì gửi lên stt để lòng bớt mông lung